Trang Chủ
Kinh Sách
Tùy Bút
Truyện Ngắn
Truyện Dài
Truyện Cổ Phật Giáo
Bình Luận
Biên Khảo
Thi Ca (Cận, Hiện Đại)
Thi Kệ (Cổ Thi, Hán Nôm)
Điếu Văn, Minh, Phú
Giới Thiệu Tác Phẩm
Giới Thiệu Tác Giả
Báo Chí Phật Giáo
Văn Học PG Các Nước
Tin Tức Văn Học
tìm kiếm
    
Cỡ chữ:  Thu nhỏ Phóng to
Tác giả: sưu tầm
     

......Trời tháng 7 mưa ngâu. Những hạt mưa tí tách rơi. Như những nốt nhạc, nhẹ nhàng. Len lỏi vào một góc tâm hồn. Ánh đèn vàng tỏa sáng hào quang.Kinh cầu vọng lên cao,uy nghi và ấm áp,nhưng cũng đầy ắp nhớ thương! Em đứng đó,nép mình vào một góc,dấu mặt đi. Hình như em đang khóc. Đúng rồi! em đang khóc. Nước mắt em rơi rơi. Từng dòng.
Trong nước mắt ấy,tân sâu thẳm tâm hồn,tôi đọc được niềm đau của em: “ Em không biết cha mẹ mình là ai? còn sống hay đã chết? “. Em cài hoa màu gì lên áo bây giờ? Em nứt nở. Người đưa màu hoa cho em chọn, thật ngạc nhiên, không hiểu! Nhưng tôi hiểu em,một chiếc lá mồ côi! Mà không biết có đúng là mồ côi không nữa! Chỉ biết em lớn lên có một mình,em đau đớn,em tủi thân. Tim em như ai bóp nghẹt!
Thương em nhiều lắm! Nhưng em ơi! làm theo tôi nhé: Hãy lắng lòng. Nương vào lời kinh cầu mùa vu lan hiếu hạnh. Nhắm mắt lại. Ngồi thật yên. Trở về với thân tâm mình. Em thở vào thật sâu,thở ra thật nhẹ,và hãy mỉm cười với chính mình: Thở vào, tôi thấy hình bóng mẹ,hơi ấm từ vòng tay mẹ rất êm ái,rất nhẹ nhàng. Thở ra, tôi thấy ánh mắt của cha đang nhìn tôi trìu mến, ời vợi như ánh trăng khuya! Thấy chưa! em đã tiếp xúc được với cha mẹ mình rồi đó. Dù chưa từng một lần gặp mặt! Không phải là cổ tích tuổi thơ. Cũng không phải là thần thoại, mà là Bụt đang dạy em thở,Bụt đang dạy em cười. Và em đã thấy sự thực nhiệm mầu,bây giờ và ở đây: Cha mẹ đang có trong em,và em đang có trong cha mẹ. Làm sao mà sóng và nước không hòa quyện vào nhau hả em? Đâu có ai không có cha mẹ trên đời này? Hãy thử một lần nữa. Để cảm nhận và để tin. Để tìm về với dòng sông huyết thống của mình em nhé!
Em ơi ! em hãy đứng dậy đi nào. Tôi sẽ cài cho em một bông hoa màu hồng,bên cạnh bông hoa trắng. Vì trong màu hoa ấy hình ảnh cha mẹ sẽ tràn ngập tâm hồn em,đầy ắp trong nỗi nhớ của em. Tôi thấy em không còn khóc nữa. Nước mắt ngày xưa nay đã thành mưa,gột rữa nỗi đau,tưới mát tâm hồn em. Em xinh tươi. Em trong sáng như bầu trời của mẹ cha Em đã biết màu hoa em cài rồi đó !
......Bầu trời trong xanh. Một chút sương khói. Một chút nắng nhẹ. Và một ngày mới bắt đầu . Hoa hồng trắng trên tay,em đi lễ chùa. Chắp tay búp sen,cúi đầu thật thấp. tiếp xúc với đất trời,với tổ tiên,cha mẹ. Tôi thấy em chọn hoa hồng màu trắng. Màu mất mẹ. Em nâng hoa hồng trắng trên tay . Hôn nhẹ rồi cài lên ngực áo... Em không khóc,mà mỉm cười . Nét măt em bình yên. Hơi thở em rất đều và rất nhẹ. Đúng rồi em không khóc ,vì em nhìn thấy trong màu hoa trắng ấy,hình bóng của mẹ với nụ cười rất tươi,rất tròn đầy. Mẹ nhìn em và nói : Mẹ của con đây !- Mẹ bây giờ trong đóa tường vi ngày xưa mẹ trồng trước ngỏ. Mẹ là vạt nắng chiều bên khung cửa. Mẹ là lá hát trên cành ngọc lan trước nhà. Ngát hương về tối. Mẹ thênh thang cùng đất trời,non nước. Mẹ là áng mây trắng giữa bầu trời xanh.Trôi nhẹ nhàng,thảnh thơi và an lạc.
......Bình minh rạng vỡ. Những sợi nắng ban mai vàng óng trãi dài. Trong bàn tay mẹ,bàn tay em nhỏ xíu được che chở,ôm ấp. Mẹ dắt em vào dòng suối ngọt ngào. Tâm hồn em rộng mở. Trái tim em chan hòa bóng nắng! Bông hoa màu đỏ em cài lên áo. Màu của hạnh phúc,màu của những ai còn mẹ. Mẹ là dòng mật ngọt mãi tuôn trào. Mẹ là xôi nếp một,là chuối ba hương,là ánh đuốc soi đường cho em trong đêm tối. Mẹ là cả bầu trời trong xanh và vô tận ...
...... Mùa vu lan hiếu hạnh! Hãy ngồi thật yên. Một mình. Tìm một khoảng lặng. Để thở vào,ta biết rằng ta đang hạnh phúc vì còn mẹ. Thở ra,ta biết ta đang hạnh phúc vì còn cha. Thở vào,ta biết ta đi khắp thế gian,không có ai tốt với ta bằng cha mẹ...Ơn cha cao sâu vời vợi. Nghĩa mẹ đẹp như sao trời. Tình thương ngan ngát trùng khơi! Vậy thì ta hãy thở ra,mỉm cười và trân quý niềm hạnh phúc vô biên ấy. Ta đang hạnh phúc,bây giờ và ở đây! Thế mà có nhiều người,không biết thưởng thức cái hạnh phúc được cài lên áo hoa hồng màu đỏ,vì còn đủ mẹ cha. Đến khi cha mẹ không còn,họ mới thảng thốt,chơi vơi. Vì biết rằng mình đã mất cả bầu trời. Thì ra họ đã từng hạnh phúc mà họ không hề biết!
Có khi ta sống với cha mẹ trong cùng một ngôi nhà,nhưng chưa từng nói rằng: “ Mẹ ơi! con yêu mẹ lắm và con đang có mặt cho mẹ đây!” - “ Cha ơi! con đang có mặt cho cha đây! Con hạnh phúc vì con còn có cha bên cạnh". Ta đã từng không có mặt cho cha mẹ mình. Nếu như vậy,thì ta có cha mẹ cũng như không!
Thật không phải ngẩu nhiên,khi nghe đâu đó ai hát ; “ ..... Những người không biết yêu mẹ , hình hài còn đó như không!"“

Nguồn: Sưu Tầm
Số người xem:       In Bài Này     Xem Góp Ý     Góp Ý

    Những Bài cùng Chủ Đề :
Hoài niệm về một vị Trưởng lão Ni chúng
Lá Thư Không Gởi
MỪNG NGÀY KHÁNH TUẾ VÀ LỄ AN VỊ TÔN TƯỢNG BỒ TÁT ĐỊA TẠNG TẠI TRƯỜNG HẠ PHỔ ĐÀ SƠN TU VIỆN
Theo Dấu Lặng Nghe Điệp Khúc Dương Cầm Của Thầy Tuệ Sỹ
Bông Hồng Cho Cha
Lễ Phật Trên Núi
Xuân Về Tiểu Nhớ Mẹ
Tâm Sự Người Mới Xuất Gia
Đàn Chim Không Trở Về
Xanh Mãi Cội Bồ Đề
1 2 3 4 5
Copyright@Văn Học Phật giáo 2011
mọi sự trích đăng xin ghi rõ xuất xứ, cám ơn.
466682