Trang Chủ
Kinh Sách
Tùy Bút
Truyện Ngắn
Truyện Dài
Truyện Cổ Phật Giáo
Bình Luận
Biên Khảo
Thi Ca (Cận, Hiện Đại)
Thi Kệ (Cổ Thi, Hán Nôm)
Điếu Văn, Minh, Phú
Giới Thiệu Tác Phẩm
Giới Thiệu Tác Giả
Báo Chí Phật Giáo
Văn Học PG Các Nước
Tin Tức Văn Học
tìm kiếm
    
Cỡ chữ:  Thu nhỏ Phóng to
Tác giả: Dương Kiều Nhi
     

Mây ơi chiều nay vội đi đâu
Cánh nhạn nối nhau về phương nào
Bỏ lại một người bên hiên vắng
Trời chiều lành lạnh nghe mưa mau.
Bao năm gặp lại vẫn nhìn nhau
Ngập ngừng lấp lửng mỗi câu chào
Người đến, người đi như cơn gió
Chạnh lòng chân bước nhịp lao xao
.
Xa xa ai gióng tiếng chuông chiều
Thức lòng ta nửa giấc cô liêu
Sân chùa loang vắng đầy lá mỏng
Như mộng vừa qua thoáng đìu hiu
.
Chao ôi! thèm nghe tiếng kinh cầu
Cho hồn ta vịn, vơi niềm đau
Từng bong bóng vỡ trên thềm đá
Như vạn giọt sầu vỡ đêm nao
.
MẸ
Có một buổi trưa hè, ngồi nhìn mây trắng bay,
Ngỡ suối tóc mẹ trải dài trong nắng ấm,
Mái tóc ấy cũng một thời xanh lắm
Nhưng mẹ đã cho tôi qua suốt quãng đời dài.

Tôi, tôi vắt từng tuổi xuân của mẹ,
Dòng máu hiền mẹ đã truyền cho tôi
Tôi, đứa con chẳng bao giờ nghĩ đến
Tóc mẹ phai từng sợi mỏng, bao giờ!?
Cũng có một buổi chiều,
Nhìn những cánh buồm chở hoàng hôn trên biển,
Tôi, chợt nhớ cánh vai gầy - mẹ quằn nặng bao năm.
Trong sương gió người đưa vai đỡ chắn
Cho con thơ được vươn đứng thành người.
Tôi lớn lên, gởi trên vai mẹ,
Cả tuổi thơ, giấc ngủ êm đềm, với tiếng cười và những hạt nước mắt.
Rồi bỗng có một ngày,
Tôi vẳng nghe tiếng cười của mẹ,
Xa lắm tự ngàn xưa,
Và khi ấy giật mình tôi bừng tỉnh,
Làm đứa con phiêu lãng mới trở về.

Nguồn: Sưu Tầm
Số người xem:       In Bài Này     Xem Góp Ý     Góp Ý

    Những Bài cùng Chủ Đề :
Tiếng Chuông Chùa Thiên Mụ
Nhớ Cha
Rằm Tháng Tư
Học Đi
Mây Trắng Thong Dong
Ta Từ Một Cõi Tử Sinh
Thăm Chùa
Đời Tăng Sĩ
Nhớ Mẹ
Xuân Tha Hương
1 2
Copyright@Văn Học Phật giáo 2011
mọi sự trích đăng xin ghi rõ xuất xứ, cám ơn.
466646