Trang Chủ
Kinh Sách
Tùy Bút
Truyện Ngắn
Truyện Dài
Truyện Cổ Phật Giáo
Bình Luận
Biên Khảo
Thi Ca (Cận, Hiện Đại)
Thi Kệ (Cổ Thi, Hán Nôm)
Điếu Văn, Minh, Phú
Giới Thiệu Tác Phẩm
Giới Thiệu Tác Giả
Báo Chí Phật Giáo
Văn Học PG Các Nước
Tin Tức Văn Học
tìm kiếm
    
Những Bài Viết Cùng Thể Loại
Trong tất cả các Ni sư Phật giáo mà tôi được biết và chịu ơn hoằng pháp vô ngôn, có lẽ người gần gũi với tôi nhất trong đời là Cố Đại Trưởng lão Ni chúng – Sư Bà Cát Tường - nguyên trụ trì chùa sư nữ Hoàng Mai ở Thủy Xuân – Huế. 
Thời sinh viên chúng tôi, đầu thập niên 60, anh chị em thường xưng tụng là "Sư cô Cát Tường". Khi nhắc đến "Sư Cô Cát Tường" hầu như ánh mắt của người gọi tên sáng lên, gương mặt thanh niên dù rắn rõi ngỗ ngáo đến mô bỗng dịu đi nơi khóe môi, và môi không thể làm khác hơn là vẽ nụ cười cảm mến. Điều ấy tôi thấy rõ nơi người em trai, hồi ấy còn là học sinh Phật tử, cậu ấy không…
Không biết đây là lá thư thứ mấy con đã viết mà không bao giờ gởi đi, bởi vì con biết thư có vượt ngàn dặm trùng dương bay về thì Thầy cũng vẫn không cầm đọc được, chứng bịnh Parkinson đã làm cho hai tay Thầy run nhiều quá nhưng nhân mùa Phật Đản nhớ đến Thầy, con lại muốn viết.
Thời gian sau này, con vẫn theo dõi thường xuyên sức khỏe của Thầy, con buồn vô cùng, Thầy đã bị bịnh, không thoát khỏi qui luật sinh, lão, bịnh mà con thì ở xa quá, không thăm viếng cận kề Thầy được như ngày xưa nữa !
Chiều nay, ngồi viết những dòng chữ này con không ngớt nghĩ về Thầy, nghĩ về ngôi Chùa Hội Quán đơn sơ nằm gần bên cửa Thượng Tứ của xứ Huế xa xưa.
Thể theo giáo luật và truyền thống Phật Giáo, mùa An Cư Kiết Hạ lần 26 năm nay của GHPGVNTN Canada được tổ chức tại Tu Viện Phổ Đà Sơn. 
Tu Viện nằm trên ngọn đồi yên tĩnh cách xa hoàn toàn nơi thị tứ lao xao, là không gian thích hợp cho quý Tăng Ni, mà sau gần một năm du hóa khắp nơi hoằng truyền Chánh Pháp, về đây an trú, trước là củng cố đạo lực và lòng từ bi (đối với các côn trùng sinh sôi nhiều vào thời kỳ mùa mưa này), sau là cùng ôn lại lời dạy của đức Thế Tôn, noi gương từ các bậc trưởng thượng, cùng thúc liễm thân tâm, 

Cõi thơ của Thầy Tuệ Sỹ mênh mông bát ngát. Cao thì bay vút từng không. Sâu thì hun hút hố thẳm. Biết đâu mà dò để gọi là theo!
Với người viết bài này, có lẽ là ngồi bệt xuống đất nhìn trừng trừng vào mấy dấu lặng   trên “Những Điệp Khúc Cho Dương Cầm” của Thầy để mà nghe, có thể chỉ như là “vịt nghe sấm,” nhưng, may ra còn nghe được vài khoảng lặng vô thanh đâu đó, sau những cung bậc du dương siêu thoát.

......Trời tháng 7 mưa ngâu. Những hạt mưa tí tách rơi. Như những nốt nhạc, nhẹ nhàng. Len lỏi vào một góc tâm hồn. Ánh đèn vàng tỏa sáng hào quang.Kinh cầu vọng lên cao,uy nghi và ấm áp,nhưng cũng đầy ắp nhớ thương! Em đứng đó,nép mình vào một góc,dấu mặt đi. Hình như em đang khóc. Đúng rồi! em đang khóc. Nước mắt em rơi rơi. Từng dòng.

Trong phòng có chín người, tất cả cùng im lặng khác hẳn những nhốn nháo mấy giờ trước đó, mặt người nào cũng lộ vẻ bồn chồn, lo lắng, nhất là bà Năm , bà ngó đồng hồ, nhìn điện thoại rồi trông ra cửa, chốc chốc lại thở dài. Ngọc, Phượng và Kim cũng không khác gì mẹ , họ có cảm tưởng thời gian như cô đọng lại trong sự đợi chờ, chờ một tiếng chuông kêu mở cửa hay một tiếng reng điện thoại để báo cho các nàng tin tức ông Năm, cha của họ. Trung và Hiếu – hai cậu con trai – và ba anh con rể, kẻ chống càm đăm chiêu suy nghĩ, người đi đi lại lại búc xúc từng bước chân vang.

Không còn sức để lang thang cả đêm ngoài phố. Cũng không còn sức để vạ vật trong các quán nhậu xập xình. Đã ba ngày rồi trong bụng hắn chỉ có hai gói mì. Mà mì khô - mì khô với rượu mạnh.
Hắn bắt đầu thấy lả người đi, đầu đau như búa bổ, dạ dày quặn thắt từng cơn tím mặt. Chẳng còn gì để mất nữa. Ráng chút sức tàn, hắn lục lọi con dao lam, cứa mạnh vào cổ tay. Một cơn đau nhói buốt như xộc vào tim. Cái thân thể bệ rạc này vẫn còn đầy cảm giác. Đau. Hắn vội chùn tay lại. Một làn máu đỏ ứa ra, không đủ nhiều, nhưng cũng làm cho hắn hãi sợ.

Mẹ ơi! Tết năm nay con lại thêm một tuổi, vững chãi và khôn lớn hơn năm trước, cánh cửa tương lai đầy ước vọng phía trước nhưng con lại buồn mỗi một mùa xuân đi qua mẹ lại già hơn, mái tóc mẹ điểm màu sương trắng, làn da nhăn, đôi má gầy gò...
Thấm thoát đã hơn bốn năm rồi tôi không về thăm mẹ. Từ lúc tôi chỉ mười lăm tuổi xa nhà vào cửa Phật trở thành một "chú tiểu", tôi tự hỏi: "Mình có bất hiếu với mẹ không?". Lòng nghẹn ngào, nước mắt rưng rưng như muốn thốt lên "Mẹ ơi! Con xin lỗi..."

Người mới xuất gia cũng giống như một em bé mới sinh ra vậy. Em bé cần phải tập bò, tập ngồi, đi đứng, ăn uống, nói năng, tập lắng nghe, tập nhìn v.v… Nhờ vào sự trau dồi đó, nên phong thái uy nghi của người xuất gia dần được định hình và toát lên trong nếp sống giản dị, thanh lương. Sư em đừng cho rằng, đi đứng nói năng là việc bình thường chẳng có gì quan trọng.

Chiều nay đi làm về khi mở cửa ra ban công, quái lạ sao hôm nay gạo rắc ra sáng nay hãy còn nguyên thế này, tôi lẩm bẩm trong miệng một mình đi đâu nhỉ .
- MiMi con có thấy đàn chim của mẹ đâu không ?
Con Mi ngơ ngác nhìn tôi, cái đuôi cuộn tròn ngoe nguẩy trên lưng, nó sủa vài tiếng nhỏ rồi cứ tròn mắt nhìn tôi cứ như là nó trả lời là không thấy.

Trở Về Tiếp Theo
Copyright@Văn Học Phật giáo 2011
mọi sự trích đăng xin ghi rõ xuất xứ, cám ơn.
488708